Polly thức dậy vào buổi sáng thứ năm. Thế giới đã trở thành nước.
Con tàu đang chạy dọc theo Hồ Baikal. Hồ nước chiếm trọn cửa sổ. Nước có màu xanh thẳm, hoàn hảo.
Igor, người ngư dân, đứng bên cửa sổ với một quyển sổ tay.
"Baikal," ông nói. "Đây là hồ sâu nhất thế giới. Sâu 1.642 mét. Nó cũng là hồ cổ nhất. 25 triệu năm tuổi."
Nước trong đến mức Polly có thể nhìn thấy những tảng đá dưới đáy hồ ở những chỗ nông.
Read it. Then say it.
Shadow this paragraph in the PollyStop app — record yourself, see how close your pronunciation gets to a native speaker's, sentence by sentence. Free.
"Nó chứa 23 phần trăm lượng nước ngọt trên Trái Đất không bị đóng băng," Igor nói. "Nhiều hơn tất cả các Hồ Lớn ở Bắc Mỹ cộng lại."
Tàu dừng lại ở ga Slyudyanka. Igor xuống tàu. Ông bắt tay Polly bằng hai ngón tay. "Ba ngày câu cá. Rồi về nhà." Ông vẫy tay và đi mất.
Tàu chạy dọc theo hồ thêm ba giờ nữa. Một nhóm hải cẩu Baikal nổi lên mặt nước. Chúng là loài hải cẩu nước ngọt duy nhất trên thế giới.
Polly nghĩ về lượng nước khổng lồ bên dưới mình. Một loài tôm nhỏ màu hồng sống ở Baikal. Nó giữ cho nước sạch. Nó đã làm công việc này suốt 20 triệu năm.