Mia bước vào nhà hàng nhỏ lúc gần chín giờ. Phòng ăn gần như trống rỗng. Một người phục vụ mặc tạp dề trắng với đôi mắt mệt mỏi chỉ về phía một chiếc bàn ở góc.
"Chỉ một người thôi à?" anh ta hỏi. Mia gật đầu. Cô luôn đi du lịch một mình, và luôn cảm thấy hơi lo lắng khi gọi món bằng tiếng nước ngoài. Thực đơn chỉ là một tờ giấy viết tay.
Cô chỉ vào một từ mà cô không hiểu. Người phục vụ mỉm cười lần đầu tiên. "Đó là món đặc biệt hôm nay," anh nói bằng tiếng Anh chậm rãi. "Công thức của bà tôi. Thử xem. Nếu không thích, tôi sẽ mang món khác."
Read it. Then say it.
Shadow this paragraph in the PollyStop app — record yourself, see how close your pronunciation gets to a native speaker's, sentence by sentence. Free.
Món ăn được mang đến trong một chiếc bát đất nung nặng. Nóng hổi, thơm mùi tỏi, đầy những miếng bánh mì nhỏ. Mia cẩn thận múc thìa đầu tiên và ngước lên. Người phục vụ đang đứng quan sát từ quầy bar với hai tay khoanh ngực.
Cô giơ ngón tay cái lên. Anh cười to, bước lại và rót đầy ly nước cho cô. "Ngon," anh nói. "Ngày mai cô quay lại, tôi sẽ kể cho cô biết có gì trong đó."