Vào buổi sáng thứ hai, đoàn tàu đã cách Moscow 400 km về phía đông.
Polly tỉnh dậy trên chiếc bàn nhỏ. Ánh sáng mềm mại và xám xịt. Galina, người phụ nữ lớn tuổi, đang uống trà từ một chiếc ly có giá đỡ bằng kim loại.
"Bạch dương," bà nói.
Bên ngoài, những cây trắng đang lao nhanh qua với tốc độ sáu mươi km một giờ. Chúng kéo dài mãi không dứt. Chúng lấp đầy cả khung cảnh.
Đây là vành đai bạch dương của Nga. Cây bạch dương trắng mọc ở nhiều nơi lạnh, nơi mà các cây khác không thể sống được.
Chàng trai trẻ, Pavel, ngước lên. "Cô là con vẹt," anh nói. Rồi anh quay lại với chiếc máy tính xách tay của mình.
Read it. Then say it.
Shadow this paragraph in the PollyStop app — record yourself, see how close your pronunciation gets to a native speaker's, sentence by sentence. Free.
Galina rót trà cho Polly. Nước trà có màu hổ phách. Một lát chanh nổi trên mặt. Samovar đã được giữ nóng suốt mười hai giờ.
Polly nhấp một ngụm. Nước trà nóng và ngọt.
"Phần dài nhất của chuyến đi này là những hàng cây," Galina nói. "Bạn ngồi trên tàu sáu ngày và ngắm cây. Chúng không bao giờ kết thúc."
Bốn mươi phần trăm nước Nga là rừng. Nga có hai mươi phần trăm số cây trên thế giới.
Polly uống thêm một ngụm. Pavel gõ máy. Galina đọc sách của mình. Bên ngoài, những cây bạch dương vẫn tiếp tục lướt qua.