Lucas gọi một ly cà phê và ngồi vào góc vắng của quán. Anh lấy cuốn sách ra và cố đọc. Nhưng người đàn ông ở bàn bên cạnh cứ nhìn anh.
"Đó là một ấn bản rất cũ," người đàn ông nói. Lucas ngước lên nhìn. Người đàn ông mặc chiếc áo khoác dày, mặc dù quán cà phê khá ấm. "Tôi từng bán những cuốn sách như thế. Ở góc phố kia. Giờ cửa hàng không còn nữa."
"Không còn?" Lucas hỏi. Anh cảm thấy ngượng ngùng, nhưng không biết làm sao để thoát khỏi cuộc trò chuyện. "Cửa hàng gì vậy ạ?"
Read it. Then say it.
Shadow this paragraph in the PollyStop app — record yourself, see how close your pronunciation gets to a native speaker's, sentence by sentence. Free.
Nguời đàn ông cười khẽ. "Sách cũ. Bốn mười năm. Rồi tòa nhà được bán cho một ngân hàng. Ngân hàng cũng đóng cửa, ba năm trước. Giờ nó là cửa hàng quần áo." Ông nhìn ra ngoài cửa sổ. "Mỗi lần đi qua đó, tôi quên mất một giây. Tôi suýt bước vào."
Lucas gập cuốn sách lại và lắng nghe. Người đàn ông không xin gì cả. Ông chỉ muốn kể cho ai đó nghe về một nơi đã từng tồn tại.